7 tháng 5, 2009

Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Nô - "Dũng sĩ đâm lê"

ĐBP - Quá trình diễn ra chiến dịch Điện Biên Phủ, có một số trận đánh giáp lá cà đã được ghi lại trong các tài liệu lịch sử (ví dụ trận giáp lá cà ở cứ điểm Him Lam đêm 13/3/1954). Tuy nhiên, trận giáp lá cà sắp kể dưới đây là trận đầu tiên, khiến cho quân Pháp rất khiếp sợ về một kiểu chết: Kiểu chết bởi một đường lê dũng mãnh!
Cuối tháng 1/1954, qua những nguồn tin tình báo, Nava và Cônhi đều lơ mơ biết rằng hình như Việt Minh đã di chuyển Bộ chỉ huy của họ tới một địa điểm nào đó gần lòng chảo Mường Thanh. Bằng kinh nghiệm trận mạc, cả hai viên tướng đều hiểu rằng điều ấy có nghĩa nguy cơ một cuộc tấn công vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra. Hơn nữa, cái nguy cơ ấy đang ngày càng trở thành nỗi ám ảnh nặng nề, đe doạ số phận của 16.200 sĩ quan và binh lính Pháp đồn trú ở Điện Biên Phủ.
Sau khi xin ý kiến của Bộ Quốc phòng Pháp, nhất là chỉ đạo của Tổng Tư lệnh Nava, để giành quyền chủ động và để thăm dò binh lực đối phương, đại tá Đờcát (lúc ấy Đờcát chưa được phong hàm thiếu tướng) chỉ huy trưởng G.O.N.O, liên tục cho quân đánh ra các vùng phụ cận thung lũng Mường Thanh. Một trong những trận đánh có tính chất “thử phản ứng” ấy, là cuộc tiến quân vào khu vực Tà Lèng, cách trung tâm Mường Thanh chừng 3km về phía đông (hiện nay thuộc phường Noong Bua, thành phố Điện Biên Phủ). Cuộc tập kích theo kiểu “vì sợ mà đánh” này do tiểu đoàn dù Lê dương số 1 thực hiện, vào đúng ngày Sở Chỉ huy của ta chuyển từ Nà Tấu vào Mường Phăng.
Lường trư­ớc âm mưu của địch nên Bộ Chỉ huy chiến dịch đã có kế hoạch chủ động đề phòng. Theo lệnh của trên, đại đoàn 316 điều tiểu đoàn 255 (thuộc trung đoàn 174 - đơn vị tham gia đánh chiếm đồi A1 sau này) đư­ợc tăng cư­ờng 1 đại đội phòng không ra bố trí tại Tà Lèng, sẵn sàng đập tan mọi cuộc tiến công của địch. Ngày 31/1/1954, 2 đại đội Lê dương có máy bay và pháo binh yểm hộ tiến ra Tà Lèng, bị đại đội 925 (tiểu đoàn 255) chặn đánh quyết liệt. Nhưng sau một hồi yểm trợ mãnh liệt của hoả lực tầm xa, bộ binh địch đã chiếm được cao điểm 781 mang tên đồi Xanh.
Song, vào lúc bọn địch chưa kịp củng cố trận địa vì đang mải hí hửng với “chiến thắng” ban đầu, bất ngờ các chiến sĩ của ta thuộc đại đội 925 ào ạt phản công. Để giải vây cho đồng bọn ở cao điểm 781, trung tá Tư lệnh pháo binh Pirốt cho pháo 105 ly và súng cối 120 ly, bắn dồn dập vào đội hình của ta. Tiếp theo, một đại đội địch vòng theo sườn phía nam, dựa vào địa hình địa vật thận trọng tiến lên đỉnh đồi. Lúc này, một thế trận “thiên la địa võng” đã đợi sẵn chúng ở đây. Dưới sự chỉ huy của tiểu đội trưởng Đinh Văn Niết, 12 tay súng tiểu liên và súng trường của ta dũng mãnh đánh thẳng vào mũi đi đầu của địch. Lợi dụng có giao thông hào sâu, quân địch chống cự quyết liệt bằng súng máy và tiểu liên. Trận đánh mỗi lúc một dữ dội, mặc dù bị thương vong khá nhiều nhưng thấy quân ta ít, bọn giặc chia thành thế gọng kìm bao vây trận địa của ta.
Trong tình thế nguy ngập, một chiến sĩ tên là Hoàng Văn Nô bỗng nhảy lên khỏi giao thông hào, dùng lưỡi lê đâm chết một tên Lê dương. Noi gương Hoàng Văn Nô, cả tiểu đội cùng xông lên đánh giáp lá cà với địch. Dưới ánh trời chiều, những đường lê sáng loáng vẽ vòng giữa không gian rồi thoắt cắm phập vào những bộ ngực đỏ au, lông lá xồm xoàm. Mặt trận lúc này không có tiếng súng, mà chỉ có những tiếng chửi thề xì xồ, tiếng kêu khóc hỗn loạn. Không chịu nổi lối đánh táo tợn một mất một còn, bọn giặc hoảng hốt hò nhau tháo lui. Theo lệnh của tiểu đội trưởng Đinh Văn Niết, toàn tiểu đội xiết chặt đội ngũ, truy kích địch đến cùng. Tới cuối đường đồi, lần thứ 5 Hoàng Văn Nô vung lê và cũng là lúc tên Lê dương thứ 5 gục xuống. Hoàng Văn Nô đuổi tiếp, nhưng thật không may là một tên giặc vừa chạy vừa ngoái lại, bắn trọn một băng tiểu liên vào anh... Tr­ước tấm gư­ơng hy sinh oanh liệt của Hoàng Văn Nô, các chiến sĩ đại đội 925 vô cùng xúc động, băng băng xông lên đuổi giặc, quyết trả thù cho anh. Bọn địch khiếp sợ, bỏ xác đồng bọn hò nhau tháo chạy.
Hoàng Văn Nô là người con dân tộc Nùng, quê quán huyện Trùng Khánh tỉnh Cao Bằng. Anh ngã xuống vào lúc tròn 20 tuổi đời, khi chỉ còn 1 tháng 13 ngày nữa là trận Điện Biên Phủ khai hoả. Ý chí tấn công giặc đến cùng và tinh thần hy sinh anh dũng của Hoàng Văn Nô, là tấm gương cổ vũ chiến sĩ ta xông lên, quyết tâm giải phóng Điện Biên Phủ. Sau trận đánh, Hoàng Văn Nô đ­ược truy tặng Huân ch­ương Chiến công hạng nhất. Tấm gương dũng cảm của anh được phát động học tập rộng rãi trong toàn đơn vị.
Tổng kết chiến dịch, Hoàng Văn Nô được truy tặng danh hiệu “Dũng sĩ đâm lê”. Trong 9 năm kháng chiến chống Pháp nói chung và 56 ngày đêm của chiến dịch Điện Biên Phủ nói riêng, Hoàng Văn Nô là người duy nhất được nhận danh hiệu kể trên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét