28 tháng 2, 2009

Chủ tịch Hồ Chí Minh - Ngày này năm ấy (6 tháng 2)

Ngày 6-2-1951 là ngày mùng 1 Tết Tân Mão, trên báo Cứu Quốc của Mặt trận Liên Việt ra trước đó một ngày đã đăng “Thư chúc tết” của Bác Hồ mang tinh thần phấn khởi sau chiến thắng của Chiến dịch Biên giới, cuộc kháng chiến bắt đầu có được nguồn lực của bè bạn quốc tế:
Xuân này kháng chiến đã năm xuân
Nhiều xuân kháng chiến càng gần thành công
Toàn dân hăng hái một lòng
Thi đua chuẩn bị Tổng phản công kịp thời”.
Đây là cái tết thứ hai các thành viên Chính phủ ăn tết chung, lần trước là Tết Đinh Hợi (1947) họp tại Quốc Oai (gần Hà Nội), lần này trên chiến khu Việt Bắc; lần trước đang đối phó với sự tấn công của giặc, lần này đã khai thông biên giới chuẩn bị Tổng phản công. Hồi ký của Bộ trưởng Lê Văn Hiến thuật lại, sau khi nghe mọi người chúc tết: “đến lượt Hồ Chủ tịch cám ơn và chúc mọi người. Cụ cho mang vào một mâm cam và biếu mỗi vị một quả với câu “khổ tận cam lai” (khổ mãi rồi cái sướng sẽ đến)... Cụ lại dặn các vị có gia đình thì đem về làm quà cho gia đình...”, cuộc họp diễn ra cho đến tối. Ngày hôm sau, Chính phủ tiếp tục họp cho đến 1 giờ chiều và nhiều người lên đường tới địa điểm họp trù bị Đại hội lần thứ 2 của Đảng diễn ra vài ngày sau đó.
7 năm sau, ngày 6-2-1958, Bác đang tiến hành chuyến thăm lịch sử nước Cộng hòa Ấn Độ. Tại thủ đô New Delhi, Bác dự buổi tiệc trà của “Ủy ban đón tiếp Hồ Chủ tịch”. Đáp lại lời ca ngợi của chủ nhà, Bác nói: “Tôi không phải là anh hùng. Chính những người dân Việt Nam và Ấn Độ đã đoàn kết đấu tranh giành lại tự do và độc lập cho Tổ quốc mình, đó mới là những người anh hùng thật...”. Tối hôm đó, tại lễ chiêu đãi do Tổng thống Ấn Độ tổ chức, Bác đã xin phép không ngồi trên chiếc “ngai vàng” mà chủ nhà dành vị trí danh dự cho khách, với lý do: “Tôi muốn được bình đẳng với mọi người”. Và trong đáp từ trước các nhà lãnh đạo của quốc gia đang đóng vai trò Chủ tịch Ủy ban Quốc tế giám sát việc thực hiện Hiệp định Genève 1954, Bác lại khẳng định: “Đã từ lâu nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, không ai có thể chia cắt được. Chúng tôi kiên quyết phấn đấu để thực hiện thống nhất đất nước trên cơ sở độc lập và dân chủ bằng phương pháp hòa bình”.
Ngày 6-2-1961, phát biểu tại Hội nghị Cán bộ thanh tra toàn miền Bắc, Bác xác định: “Thanh tra là một nhiệm vụ vẻ vang và quan trọng, nó theo dõi, xem xét việc chấp hành đúng đắn đường lối chính sách, nghị quyết, chỉ thị của Đảng và Chính phủ” và phê phán một số yếu kém trong đội ngũ cán bộ của ngành.
Ngày 6-2-1969, 10 giờ 15 phút, tại Phủ Chủ tịch, Bác làm việc với Đài phát thanh ghi lời chúc mừng năm mới để phát vào phút giao thừa bước sang xuân Kỷ Dậu, mùa xuân cuối cùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, kết thúc bằng một lời thơ lạc quan: “Bắc Nam xum họp Xuân nào vui hơn!”.
D.T.Q và nhóm cộng sự

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét